Truyện sủng vợ lên tận trời lưu yến thanh

Lưu Yến Tkhô nóng đau mang đến nỗi hít sâu một hơi lanh tanh, ngay hôm nay, tay Lâm Thành Thông thăm dò vào quần áo cô, ngón tay rét nlỗi băng tiếp xúc với da giết mổ nóng hồi của cô, khiến cô ko nhịn được rùng mình một cái.Lâm Thành Thông mỉm cười giá trsống bản thân cô lại, còn còn chưa kịp ra tay, Lưu Yến Thanh hao ngay tắp lự chớp thời cơ, đầu gối thúc lên đẩy hắn ra, xoay tín đồ toan khiêu vũ xuống chóng chạy trốn."Muốn chạy trốn? Nằm mơ!" Lâm Thành Thông hít một tương đối khí lạnh, hai con mắt tóe ra một tia tàn tệ, hắn 7 sao rất có thể làm cho cô được may mắn nguyện?Thân hình bén nhạgiống như báo săn uống mồi, Lâm Thành Thông bắt lấy mắt cá chân chân Lưu Yến Thanh hao, có độc nhất thời xẻ nhào, hắn thuận rứa lấy cô đẩy vấp ngã lên nệm."Lâm Thành Thông Anh buông tôi ra!" Lưu Yến Tkhô hanh sử dụng cả tay cả chân, không còn tiến công lại đạp.Lâm Thành Thông cười nhạo, dòng chân dài chạng một chiếc, mau lẹ đtrần lại nhì chiếc chân ko thủ phận của "Anh không được chạm vào tôi! Cứt ngay!" Lưu Yến Thanh hao hét ầm lên, giằng co dưới người hắn, đẩy hắn ra bằng được."Tôi ko đụng cô, vậy cô ao ước đến ai chạm cô?" Đôi đôi mắt hung ác không vứt bỏ bất kể hành động nào của cô ý, hằn chỏi người lên, một tay bầu vào cắm cô, tương đối to gan tay một chút.Lưu Yến Thanh khô bị nhức kêu lên, nhưng mà tay Lâm Thành Thông cũng ko thả lỏng."Nói! Lưu Yến Tkhô hanh, cô mong muốn mang đến ai chạm vào cố? Cô luôn luôn mê thích đàn ông đúng không? Cô luôn luôn hi vọng được bọn ông chơi đúng không? Cô sau cùng vẫn qua tay từng nào bạn bọn ông?" Lâm Thành Thông giương khỏe mạnh mồm, cặp đôi mắt đỏ vẫn tia ngày tiết, vừa nghĩ về tới cô nằm trong fan tín đồ bọn ông không giống, hắn tức thì bùng phát lửa giận."Á...!Đau, khốn kiếp...!Lưu Yến Tkhô giòn cắm răng nghiến lợi, cần mong mỏi nhảy ngày tiết.Lâm Thành Thông ưa chuộng chú ý biểu cảm xung quanh cô, cười nói, "Bất thừa Lưu Yến Tkhô nóng, hại rằng bắt buộc làm cô bế tắc, tôi nói mang đến cô biết, chỉ bao gồm Lâm Thành Thông tôi bắt đầu tất cả tứ lối chơi côLúc hắn nói những lời này, vào đôi mắt tràn đầy...!"Á...!Nước đôi mắt Lưu Yến Thanh hao rơi xuống.Đối với sự đối xử lỗ của Lâm Thành Thông, cô chỉ rất có thể căn uống chặt môi bên dưới, đùng một phát nước đôi mắt giống như suối tự khóe mắt tung xuống, tung cả vào mái tóc quyến rũ của cô ấy.Đau khổ nhằm đôi mắt, nhưng mà ko phương pháp làm sao khắc chế được hắn đối xử hung tàn, cô y hệt như thể xác không tồn tại linch hồn, ở đờ dưới tín đồ hắn, khoác mang lại hắn tùy ý vui chơi.Nhìn gương mặt tín đồ bên dưới thân tràn lệ, trsinh sống yêu cầu vô cảm, Lâm Thành Thông phút chốc bao gồm chút hoảng hốt.Nhưng chỉ trong nháy đôi mắt, hắn khinc bỉ nhếch khỏe khoắn mồm.Trong khoảnh khắc, hần gầm nhẹ một tiếng, chấm dứt không còn thảy...Phát ngày tiết dục vọng thân thể xong xuôi, Lâm Thành Thông ngồi dậy tựa vào đầu nệm hút một điều thuốc, dịp tắt tàn dung dịch hàn nhìn Lưu Yến Tkhô cứng vẫn vùi bản thân run rẩy vào chăn.Hằn không có tác dụng khiếp cồn cô, mang áo quần vào đi ra khỏi phòng.Đợi sau khi Lâm Thành Thông đi, qua một cơ hội lâu, Lưu Yến Thanh hao bắt đầu ngồi dậy, đôi mắt to dễ thương dưng t lên một màn tương đối nước,Cô vui phương diện mình vào đầu gối, gắt gao căn chăn uống, cổ cố kỉnh không khiến cho mình khóc thành tiếng, nước mắt giống hệt như bè đảng lụt, phá để tuôn trào.Lâm Thành Thông vẫn đứng sinh sống trước cửa ngõ, nghe giờ cô khóc tỉ tế, trong tâm địa hắn bởi nhiên dâng lên một ít bất nhân, nhưng lại vừa suy nghĩ cho tới cô ko trinh White, bé bạn hắn trong nháy đôi mắt liền trsinh sống phải âm lãnh.Một tia ảo não lóe lên vào đôi mắt hắn rồi mất tích, hần tháo ra một chiếc nút áo, yết hầu nuốt khan, đốt một điều dung dịch nữa, luân chuyển bạn rời khỏi phòngLưu Yến Tkhô hanh yêu cầu môi dưới, sâu vào lòng đôi mắt là hận ý nồng đậm.Lâm Thành Thông...!Tôi hận anh! Tôi cực kỳ hận vô cùng hận anh!Cô nằm co rúm bạn, ko nạm nổi nước mắt chảy ra...Làm sao phía trên...!Cô yêu cầu làm những gì phía trên...Anh...!Anh, bao giờ anh quay lại sở hữu em đi ...!Em không thích nghỉ ngơi lại ở kề bên Lâm Thành Thông nữa...!Anh...Lưu Yến Tkhô nóng đích không vắt được nước đôi mắt rơi xuống, tự nhỏ dại đã được anh Lưu Huy Dương mến yêu trong tay như bảo vật, dưới sự bảo hộ của anh ý, cô chưa hề bị một chút tổn định tmùi hương thuộc uất ức nào!Nhưng từ sau thời điểm anh trở thành bạn thực vật dụng...Nếu nhỏng anh sinh sống giỏi, cô cũng không xẩy ra Lâm Thành Thông có tác dụng nhục điều này...Càng cân nhắc, tyên ổn cô đang theo đợt thở mà đau thắt, trước mắt loáng chỉ ra phần đông hình hình ảnh mờ nphân tử, toàn bộ mọi là hình bóng của Lưu Huy DươngNước mắt có tác dụng ướt nửa mặt gối, Lưu Yến Tkhô giòn với khóc cho sưng đỏ hai đôi mắt, căng thẳng mệt mỏi ngủ tức hiếp đi...Sá ngày tiếp theo.Lâm Thành Thông ngồi bên trên sofa trong phòng tiếp khách, vuốt ve sầu gai dây chuyền vào tay, hễ tác êm ả y như đối xử cùng với bồ.Lần trước sai Thiên Phong theo làm mai Phan HiểuNam hỗ trợ đi thăm dò, cho tới bây chừ vẫn không có tra ra thông tin gì.Lâm Thành Thông gồm chút ít phiền đức não.Một bạn sinh sống sờ sờ quan yếu mất tích vô tăm vô tích?Nhưng lâu điều đó, vẫn không có tin tức của cô ấy, cuối cùng cô trốn ở khu vực nào?Xoa xoa huyệt thái dương, Lâm Thành Thông cảm giác gồm chút ít nhức đầu.Lúc làm sao cũng có thể có bầy bà hy vọng trèo lên chóng hắn, hắn cũng chưa hẳn fan không phù hợp đàn bà, cơ mà không còn lần này cho tới lần khác hẳn chỉ ghi nhớ như in fan lũ bà đã trải qua đêm tuyệt đối hoàn hảo kia thuộc hắn.Muốn Lâm Thành Thông thổ lộ tất cả rút cục tất cả điểm làm sao tốt, hắn cũng không tâm sự được, nhưng lại hắn ao ước tìm kiếm được cô, trói buộc cô vào bên cạnh mình, để gọi cthị trấn xảy ra đêm kia một cách rõ ràng!Nghĩ đến ban đêm hoàn hảo nhất đó, khỏe mạnh môi Lâm Thành Thông nhếch lên một nụ cười, tuy vậy mà lại đúng vào lúc giương mắt lên, tức tốc thấy Lưu Yến Tkhô cứng trường đoản cú bên trên lầu trở lại.Lâm Thành Thông nhất thời nhíu ngươi, cô nàng này mang một bộ áo váy greed color thì thầm, cột tóc đuôi ngựa, góc nhìn sưng húp, coi ra về tối trong ngày hôm qua cô khóc khôn xiết lâuChỉ bất quá, cặp mắt sưng húp không chỉ không tác động vẻ đẹp của cô ý, ngược trở lại tăng hy vọng cần ôm cô vào vào lồng ngực yêu thương cô.Đang lúc Lâm Thành Thông xuất thần, Lưu YếnTkhô hanh đã đi được tới trước phương diện, mắt cô quét qua gai dây chuyền sản xuất vào tay Lâm Thành Thông, còn còn chưa kịp thấy ví dụ, hắn tức thì ho vơi một giờ, mau lẹ bỏ tua dây chuyền sản xuất vào bên trong túi quần, tựa hồ nước hết sức không muốn bị cô bắt gặp.Lưu Yến Thanh hao ngẩn ra, ko khỏi cười cợt rét mướt một giờ đồng hồ, không hẳn chỉ là một trong gai dây chuyền sao? Có gì quan trọng chứ! Chẳng qua phân vân vì sao, tua dây chuyền sản xuất kia lại chú ý có vẻ quen quen...!Cthị trấn gì xảy ra?! Lưu Yến Tkhô nóng quay đầu sang một bên quan tâm đến một ít, tuy vậy cũng ko quan tâm đến nâng cao, cô tiếp cận bên cạnh Lâm Thành Thông, ghẻ lạnh nói, "Tôi ao ước về lại quê hương một chuyến."Lưu Yến Tkhô giòn sẽ quyết định, bất kỳ như thế nào, nhất quyết cần tìm được tăm hơi của anh ý trai, cần yếu cứ khiến cho anh lâm vào hoàn cảnh tay Lâm Mai điều đó, nếu như không anh cố định vẫn chạm chán nguy hiểm!Lâm Thành Thông quét mắt nhìn cô một chiếc, gồm chút ít không vui, cười rét nói: "Hôm ni bắt đầu là ngày sản phẩm h hai sau tân hôn, cô lại ý muốn về công ty bà mẹ, vắt nào? Nhà chúng ta Lâm tôi ngược đãi đại tè thư à? hay những...!Tôi làm chồng chưa khía cạnh, không thỏa mãn nhu cầu được cô?"Lâm Thành Thông hờ hững, mấy chữ sau cùng cơ đính thêm từng giờ.Lưu Yến Tkhô cứng kệ thây trong lời nói hằn với theo dao đâm, nhẹ giọng nói, " Tôi chỉ nên ý muốn về lại nhà đem ít đồ dùng mà lại thôi "Ái chà? Thđọng gì giá trị nhưng mà tôi Lâm Thành Thông không sở hữu nổi vậy?"Lưu Yến Tkhô giòn bất lực liếc mắt, đương đầu với 1 Lâm Thành Thông vô lại điều đó, cô dễ dàng không tồn tại phương pháp nào giao tiếp được.